keo_yakke
19/10/2008, 04:00 PM
“Anh có khi nào dừng chân trên góc phố ngày xưa
Trong cơn gió đêm nay em đã khóc
Tình yêu chúng mình đã quá nhiều chân thật
Để dại khờ ta đánh mất nhau...”.
Sao đêm nay thời gian mãi không trôi đi anh nhỉ? Em chỉ mong trời sáng thật nhanh để em không còn phải buồn, phải sợ, phải cô đơn trống trải mãi như thế này. Màn đêm buông xuống, đêm lạnh... chỉ còn có một mình em... em thấy sợ nên vội vàng đóng kín tất cả các cánh cửa trong nhà để đi ngủ sớm nhưng sao giấc ngủ mãi chẳng chịu đến tìm em. Em nằm một mình chẳng dám mở mắt ra vì em biết nếu em mở mắt thì bóng đêm sẽ ùa đến bủa vây quanh em làm em nghẹn thở.
Hình bóng của anh cứ chợt nhoà chợt hiện trước mắt em làm em khó ngủ... Lấy hết can đảm, em rón rén bước ra mở tung cánh cửa để cho gió tràn vào. Ối, trăng đêm nay đẹp quá, hôm nay là rằm nên vầng trăng thật tròn và sáng long lanh. Lâu lắm rồi em không được ngồi ngắm trăng rằm khuya như thế. Ánh sáng huyền ảo mơn man nhè nhẹ trên mặt em, trên tóc em làm em cảm thấy thật dễ chịu.
Tất cả kỷ niệm ngày xưa lại ùa về trong tâm trí em. Em thấy nhớ anh kinh khủng, em ước rằng em có thể đánh đổi tất cả mọi thứ của em để có được anh ở bên em lúc này.
Bàn tay em như vô tình chạm vào điện thoại, ngón tay em bỗng như run rẩy bấm lại những con số quen thuộc ngày xưa, em muốn gọi cho anh, em muốn được nghe giọng nói quen thuộc của anh vang lên dù em biết điều đó thật là buồn cười anh nhỉ?
Em nhớ có lần bên nhau anh đã nói, anh vẫn sẽ luôn ở bên em cho dù một ngày nào đó, vì một lý do nào đó mà chúng mình phải xa nhau, mỗi khi buồn em hãy nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, ngôi sao nào sáng nhất chính là ánh mắt anh luôn dõi theo em đó...
Đêm nay bầu trời nhiều sao quá và vẫn có một ngôi sao vẫn như tỏa sáng như chỉ để cho riêng mình em, ánh trăng xưa vẫn da diết, vẫn nhìn em đắm đuối, vậy mà giờ đây anh chẳng còn ở bên em nữa...
Em vẫn luôn sợ bóng tối như ngày xưa mỗi lần khó ngủ hay khóc nhè vì nhớ mẹ, em chỉ cần nhấc máy gọi cho anh để rồi được nghe anh hát ru, được anh vỗ về an ủi là em lại có thể đắm mình vào hơi thở của đêm, để hình bóng của anh lại tràn đầy, ẩn hiện dịu dàng trong giấc mơ của em... Mình đã yêu nhau nhiều biết bao anh nhỉ?
Em vẫn nhớ từng lời anh nói với em, vẫn nhớ tiếng cười thật đáng yêu... Vậy mà giờ đây tất cả đã dường như quá xa rồi...
Nước mắt em bỗng lăn dài chan chứa, không phải em khóc đâu anh vì em đã hứa với anh là dù có chuyện gì xảy ra thì em cũng sẽ không bao giờ khóc. Em không khóc đâu anh ạ, chỉ là hạt bụi bỗng vô tình bay vào mắt em thôi... Em không sợ màn đêm, em không sợ bóng tối vì đã có ánh trăng anh gửi qua cửa sổ cho em đêm nay.
“Mối tình đầu tiên đã qua rất lâu
Sao đêm nay bỗng bùi ngùi nhớ lại
Là tiếng guốc của một thời thơ dại
Gõ nhịp buồn đau buốt trái tim em
Quán cafe Mây Tím thuở xa xôi
Đêm thơm ngát một mùi hương dạ lý
Mùa hạ trong em là nhành phượng vỹ
Mới ngày nào nghiêng xuống lối đã xưa
Ai đưa em về trong những đêm mưa
Tay ngại ngùng chẳng dám cầm cho ấm
Cách xa nhau là hai đầu chiếc cặp
Vẫn nghe lòng xao động mãi không thôi
Nụ hoa vàng em ngậm ở trên môi
Và chiếc lá thuộc bài trong trang vở
Có nhiều đêm em gọi thầm trăn trở
Mối tình đầu xa lắc của tôi ơi...”.
Trong cơn gió đêm nay em đã khóc
Tình yêu chúng mình đã quá nhiều chân thật
Để dại khờ ta đánh mất nhau...”.
Sao đêm nay thời gian mãi không trôi đi anh nhỉ? Em chỉ mong trời sáng thật nhanh để em không còn phải buồn, phải sợ, phải cô đơn trống trải mãi như thế này. Màn đêm buông xuống, đêm lạnh... chỉ còn có một mình em... em thấy sợ nên vội vàng đóng kín tất cả các cánh cửa trong nhà để đi ngủ sớm nhưng sao giấc ngủ mãi chẳng chịu đến tìm em. Em nằm một mình chẳng dám mở mắt ra vì em biết nếu em mở mắt thì bóng đêm sẽ ùa đến bủa vây quanh em làm em nghẹn thở.
Hình bóng của anh cứ chợt nhoà chợt hiện trước mắt em làm em khó ngủ... Lấy hết can đảm, em rón rén bước ra mở tung cánh cửa để cho gió tràn vào. Ối, trăng đêm nay đẹp quá, hôm nay là rằm nên vầng trăng thật tròn và sáng long lanh. Lâu lắm rồi em không được ngồi ngắm trăng rằm khuya như thế. Ánh sáng huyền ảo mơn man nhè nhẹ trên mặt em, trên tóc em làm em cảm thấy thật dễ chịu.
Tất cả kỷ niệm ngày xưa lại ùa về trong tâm trí em. Em thấy nhớ anh kinh khủng, em ước rằng em có thể đánh đổi tất cả mọi thứ của em để có được anh ở bên em lúc này.
Bàn tay em như vô tình chạm vào điện thoại, ngón tay em bỗng như run rẩy bấm lại những con số quen thuộc ngày xưa, em muốn gọi cho anh, em muốn được nghe giọng nói quen thuộc của anh vang lên dù em biết điều đó thật là buồn cười anh nhỉ?
Em nhớ có lần bên nhau anh đã nói, anh vẫn sẽ luôn ở bên em cho dù một ngày nào đó, vì một lý do nào đó mà chúng mình phải xa nhau, mỗi khi buồn em hãy nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, ngôi sao nào sáng nhất chính là ánh mắt anh luôn dõi theo em đó...
Đêm nay bầu trời nhiều sao quá và vẫn có một ngôi sao vẫn như tỏa sáng như chỉ để cho riêng mình em, ánh trăng xưa vẫn da diết, vẫn nhìn em đắm đuối, vậy mà giờ đây anh chẳng còn ở bên em nữa...
Em vẫn luôn sợ bóng tối như ngày xưa mỗi lần khó ngủ hay khóc nhè vì nhớ mẹ, em chỉ cần nhấc máy gọi cho anh để rồi được nghe anh hát ru, được anh vỗ về an ủi là em lại có thể đắm mình vào hơi thở của đêm, để hình bóng của anh lại tràn đầy, ẩn hiện dịu dàng trong giấc mơ của em... Mình đã yêu nhau nhiều biết bao anh nhỉ?
Em vẫn nhớ từng lời anh nói với em, vẫn nhớ tiếng cười thật đáng yêu... Vậy mà giờ đây tất cả đã dường như quá xa rồi...
Nước mắt em bỗng lăn dài chan chứa, không phải em khóc đâu anh vì em đã hứa với anh là dù có chuyện gì xảy ra thì em cũng sẽ không bao giờ khóc. Em không khóc đâu anh ạ, chỉ là hạt bụi bỗng vô tình bay vào mắt em thôi... Em không sợ màn đêm, em không sợ bóng tối vì đã có ánh trăng anh gửi qua cửa sổ cho em đêm nay.
“Mối tình đầu tiên đã qua rất lâu
Sao đêm nay bỗng bùi ngùi nhớ lại
Là tiếng guốc của một thời thơ dại
Gõ nhịp buồn đau buốt trái tim em
Quán cafe Mây Tím thuở xa xôi
Đêm thơm ngát một mùi hương dạ lý
Mùa hạ trong em là nhành phượng vỹ
Mới ngày nào nghiêng xuống lối đã xưa
Ai đưa em về trong những đêm mưa
Tay ngại ngùng chẳng dám cầm cho ấm
Cách xa nhau là hai đầu chiếc cặp
Vẫn nghe lòng xao động mãi không thôi
Nụ hoa vàng em ngậm ở trên môi
Và chiếc lá thuộc bài trong trang vở
Có nhiều đêm em gọi thầm trăn trở
Mối tình đầu xa lắc của tôi ơi...”.